Nhớ biển

NHỚ BIỂN

       Thơ: Mai Lâm Sanh

Đứng trên đỉnh núi Lớn

Nhìn con sóng bủa ghành

Từng cơn, từng cơn vỗ

Vào bến bờ mông mênh

 

Gió ru êm, ru êm

Hàng dương gieo điệu nhạc

Võng kẽo kẹt bên thềm

Đêm chờ nghe biển hát

 

Chiều Vũng Tàu xuống nhanh

Trăng mùng mười chiếu sớm

Núi mờ sương se lạnh

Thơm bếp mùi khê cơm

 

Sao Hôm khuất trời Tây

Phố phường vàng ánh điện

Trăng mờ dần trong mây

Trời khuya giăng sắctim1

 

Vũng Tàu sau lần đến

Biển vấn vươn bao tình

Trái đất tròn..! Hẹn nhé

Nhớ mãi Vũng Tàu Xanh !

 

  M.L.S